Cứ thế, Hồng Tôn bị Vương Thiết Thụ vác trên vai suốt dọc đường về tận Linh Thành.
Suốt dọc đường, Hồng Tôn tức đến mức lửa giận bốc lên ngùn ngụt, nhưng lại chẳng có cách nào thoát thân.
Còn Vương Thiết Thụ thì tươi cười rạng rỡ, đợi chờ bao nhiêu năm qua, cuối cùng "người có tình cũng thành quyến thuộc".
Đặt Hồng Tôn xuống, mặc kệ lão chửi rủa ầm ĩ, Vương Thiết Thụ cứ tự mình lải nhải:




